Báo Đời sống Dân Việt: Bố vợ đập bàn ghế vì lời đề nghị của thông gia

Tìm kiếm bài viết Đời sống Dân Việt: Phản Đối

Chỉ còn 1 tháng nữa, đám cưới của tôi sẽ diễn ra. Với nhiều cô dâu, đây là khoảng thời gian hạnh phúc nhất. Thế nhưng với tôi, mỗi ngày qua đi là sự căng thẳng và mệt mỏi vô cùng. Lời đề nghị từ phía nhà trai khiến tôi khốn khổ.

Sau hơn 2 năm yêu nhau, tôi và anh chính thức đi tới hôn nhân. Nhà anh khá giàu. Tôi cũng may mắn khi được gia đình chồng vô cùng quý mến. Tuy nhiên bây giờ, sự quý mến đó lại làm khó tôi.

Bo vo dap ban ghe vi loi de nghi cua thong gia - Anh 1

Hình minh họa

Tôi là con gái duy nhất trong nhà. Bố mẹ tôi hiếm muộn nên chỉ sinh được một mình tôi. Bao năm làm ăn, bố mẹ tích cóp được một khoản, dành dụm mua riêng cho tôi một ngôi nhà, tuy không quá lớn nhưng cũng là một tài sản giá trị. Ý định của bố mẹ tôi là giữ cho tôi ngôi nhà này, nếu sau khi cưới hai vợ chồng không có nhà thì dọn về đó ở. Còn không, tôi cũng luôn có một tài sản phòng thân...

Chuyện bố mẹ tôi cho nhà, tôi không hề nói khi hai đứa yêu nhau. Lúc gần cưới, tôi mới thật thà kể cho anh nghe. Tôi chỉ nghĩ đơn thuần là vợ chồng thì không nên giấu nhau. Tôi hoàn toàn không hình dung việc gia đình anh lại có những tính toán như vậy.

Sau hôm dạm ngõ vui vẻ, bố mẹ chồng gọi tôi sang nhà nói chuyện. Họ nói: "Ngôi nhà bên ngoại cho con, theo bố mẹ thì con bán đi, bên này bố mẹ cho thêm ít tiền rồi vợ chồng con mua cái to hơn mà ở. Sau này còn sinh con cái, ở rộng rãi có phải thích hơn không?". Nghe xong, tôi gần như á khẩu không biết trả lời ra sao, nhất là khi khoản tiền bên nhà chồng cho lại quá nhỏ so với căn nhà tôi đang có.

Còn chưa đợi câu trả lời của tôi, bên nhà chồng đã hăm hở tìm mua nhà. Cách đây mấy hôm, bố mẹ chồng lại điện thoại cho tôi thúc giục vì đã tìm được căn ưng ý, chỉ đợi tôi bán cái nhà kia là xong.

Thực sự tôi hoàn toàn không muốn. Đây là tài sản trước hôn nhân, do bố mẹ tôi cho. Bán đi, gộp vào với khoản của chồng là thành tài sản chung, tôi hoàn toàn không thích chút nào...

Vừa nghe tôi kể lại, bố tôi đã đập bàn đập ghế phản đối. Bố tôi không đồng ý vì sợ sau này ngộ nhỡ vợ chồng không sống được với nhau, nghiễm nhiên tài sản của tôi bị san sẻ. Bố tôi thấy lời đề nghị đó là rất vô lí và ích kỉ.

Tôi có nói suy nghĩ của mình với chồng. Anh cáu ra mặt. Anh kêu tôi tham, sân, si, vợ chồng mà còn tính toán thiệt hơn. Rồi anh trách tôi không tin tưởng anh, chưa cưới nhau đã nghĩ sau này bỏ, lại còn đổ tiếng xấu cho nhà chồng. Cả tuần nay anh giận dỗi tôi khiến tôi khổ tâm vô cùng.

Bây giờ tôi rất khó xử. Tôi thấy rõ được sự hăm hở của bên nhà chồng. Nếu tôi từ chối, chắc chắn sẽ mất lòng, sau này cuộc sống làm dâu hẳn là không dễ dàng gì. Nhưng cuộc sống đâu ai nói trước được điều gì, nếu đồng ý, sau này có gì bất trắc, chỉ có tôi là thiệt thòi. Tôi phải làm thế nào để vẹn cả đôi đường đây?

Tin tức Đời sống được tổng hợp từ báo Dân Việt